- ^♥^- blast - ^♥^-

^♥^ "Dù khó khăn đến đâu cũng phải tiếp tục thi đua dạy tốt và học tốt" (Hồ Chí Minh) ^♥^

-- ^♥^-- Blast -- ^♥^--

^♥^ "Người có sức khoẻ có một trăm ước muốn. Người không có sức khoẻ chỉ có một ước muốn duy nhất, đó là: Sức khoẻ." (Ngạn ngữ Nga) ^♥^

nhắn

Vì quỹ thời gian mỗi ngày chỉ có 24h, cho nên blog Nụ Cười xin phép đăng bài theo ngẫu hứng.
Mong các bạn khi ghé chơi, chúng ta sẽ trao cho nhau những món quà tinh thần thật ý nghĩa.
Cảm ơn !

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy blog này thế nào?
Quá đỉnh !
Rất hấp dẫn !
Trên cả tuyệt vời !
Không chê vào đâu được!
Càng về phía cuối càng hay!

Hỗ trợ trực tuyến

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Địa chỉ đang truy cập

http:// ....

Thống kê Nụ Cười's blog

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Thời tiết ở Quảng Trị

    Du bao thoi tiet – Quang Tri

    Ảnh ngẫu nhiên

    Banner_20136.swf 4_nu_sinh_9a_tung_hoa_mung_tong_ket_lop.jpg Chao_Nam_Hoc_Moi1.swf Gio_hoa_hong_no_va_trai_tim.swf Dong_hot.swf ChucTet_NhamThin6.swf Khuc_Xuan5.swf THUYEN_VA_BIEN_4.flv KYUC_LOI_THAY.swf Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan.swf PNVN_20.swf CAM_ON.swf 107_7091.jpg VIDEO_Truong_Sa__Hoang_Sa.swf Papa_Paul_Anka.swf Con_chuot_xep_chu_I_love_you.flv Bay_giua_ngan_ha.swf Cam_Ranh_.flv Love_story_1.swf Over_and_over__Nana_Mouskouri_.mp3

    Báo mới

    ...

    "Từng mảnh đất quê ta giữa đại dương mang tình thương quê nhà. Đây Trường Sa, kia Hoàng Sa, ngàn bão tố phong ba ta vượt qua vượt qua"

    Nụ Cười's blog

    Chào mừng quý vị đến với Nụ Cười - blog của cô Lê Nam Linh giáo viên Ngữ văn trường THPT Lê Lợi, Đông Hà, Quảng Trị.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu tại thư viện về máy tính của mình. Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái hoặc xem phim hướng dẫn tại đây , thao tác rất đơn giản. Nếu đã đăng ký, quý vị có thể đăng nhập ở phía bên trái.

    Cảm ơn quý vị đã đến thăm Nụ Cười's blog !

    Gốc > Văn học nước ngoài > Văn >

    CON MÈO TRONG MƯA (Ernest Hemingway)

    CON MÈO TRONG MƯA


    Chỉ có hai người Mỹ dừng ở khách sạn. Họ không biết ai cả nên họ cứ đi tới đi lui trong cái phòng phía trên cầu thang. Phòng của họ ở tầng  hai hướng mặt ra phía biển, đối diện với công  viên và đài tưởng niệm chiến tranh. Trong công  viên có những cây cọ cao và những chiếc ghế dài  màu xanh. Một chàng họa sĩ với cái giá vẽ vẫn  thường xuyên đến đó vào những hôm thời tiết  tốt. Các họa sĩ thích những cành cọ vươn lên và  những sắc màu lấp lánh của các khách sạn hướng  mặt về phía vườn cây và biển. Những người Ý từ những con đường diệu vợi đến chiêm ngưỡng đài tưởng niệm chiến tranh. Nó được làm bằng đồng  và lấp loang trong mưa. Trời đang mưa. Từ phía  trên những cây cọ mưa rơi rơi. Nước đọng trong  các vũng trên những lối đi trải sỏi. Sóng biển vỡ thành một đường dài trong mưa rồi ập xuống  lướt vào bờ trượt dài lên cát và lại ập vỡ thành  một đường dài như thế trong mưa. Những chiếc  xe hơi rời khỏi công viên bên cạnh đài kỷ niệm.  Bên kia quảng trường nơi cửa quán cà phê một  người bồi đứng nhìn ra cái quảng trường vắng  ngắt.
    Cô vợ người Mỹ đứng bên cửa sổ nhìn ra  ngoài. Bên ngoài phía dưới vuông cửa sổ phòng  họ một con mèo đang thu mình dưới một trong  những cái bàn xanh màu lá cây đang bị mưa dột. Con mèo đang cố xoay xở cuộn chặt lại để mưa  khỏi giọt lên mình.
    Em đi xuống và bắt chú mèo con đây, - cô vợ người Mỹ nói.
    - Để anh bắt cho, - từ phía giường nằm người  chồng đề nghị.
    - Không, em sẽ làm. Chú mèo khốn khổ ngoài kia đang nằm dưới cái bàn cố giữ cho khỏi bị ướt.
    Người chồng tiếp tục đọc, nằm tựa lên hai chiếc gối ở phía cuối giường.
    - Đừng để bị ướt, - anh nói.
    Người vợ đi xuống cầu thang và ông chủ khách sạn đứng dậy rồi cúi chào cô khi cô đi  ngang qua văn phòng. Bàn làm việc của ông đặt  phía cuối văn phòng. Ông là một người đàn ông  lớn tuổi và rất cao.
    Il piove, - người vợ nói. Cô thích ông chủ khách sạn.
    - Si, si, Sigllora, brutto tempo. Thời tiết rất  xấu.
    Ông đứng đằng sau bàn làm việc tít phía cuối  căn phòng mờ tối. Người vợ thích ông ta. Cô  thích cái cách cực kỳ nghiêm trang khi ông tiếp  nhận bất kỳ lời than phiên nào. Cô thích vẻ đường hoàng của ông. Cô thích cái cách mà ông  muốn phục vụ cô. Cô thích cái cách ông cảm  nhận về chuyện mình là một ông chủ khách sạn.  Cô thích gương mặt nghiêm túc, đứng tuổi và đôi tay to bè của ông.
    Chìm trong cảm giác thích ông, cô mở cửa và  nhìn ra ngoài. Trời mưa nặng hạt hơn. Một người  đàn ông mặc áo khoác cao su đang băng qua  quảng trường trống hoác đến quán cà phê. Con  mèo loanh quanh đâu đó bên phía tay phải. Có lẽ cô có thể đi dọc dưới mái hiên. Lúc cô còn đứng  nơi ngưỡng cửa thì một cái dù mở ra phía sau cô.  Đó là cô hầu phòng phục vụ căn phòng của họ.
    - Bà chớ để bị ướt, - cô ta cười, nói bằng tiếng  Ý. Dĩ nhiên người chủ khách sạn sai cô ta đến.
    Có người hầu phòng giữ chiếc dù bên trên, cô  bước dọc lối sỏi cho đến khi cô đứng dưới vuông  cửa sổ phòng mình. Cái bàn còn đó, được mưa  dội ánh xanh lên, nhưng con mèo thì đã bỏ đi.
    Bỗng chốc cô thất vọng. Người hầu phòng ngước  nhìn cô.
    - Ha perduto qualque cosa, Signora?
    - Có một con mèo, - cô gái Mỹ nói.
    - Một con mèo à?
    - Si il gatto.
    - Một con mèo à? - người hầu phòng bật cười.  - Một con mèo trong mưa à?
    - Vâng, - cô nói, - dưới cái bàn. - Đoạn, - Ôi,  tôi thích nó lắm. Tôi muốn có một con mèo con.
    Khi cô nói bằng tiếng Anh gương mặt người  hầu phòng trông căng thẳng.
    - Đi Signora, - cô hầu phòng nói. - Chúng ta  phải đi vào. Bà sẽ bị ướt mất.
    - Tôi cũng nghĩ vậy, - cô gái Mỹ nói.
    Họ quay lại đi dọc theo lối sỏi và bước qua  cửa. Người hầu phòng dừng lại bên ngoài để sập  dù xuống. Lúc cô gái Mỹ đi ngang qua văn  phòng, từ bàn làm việc của mình người chủ khách sạn cúi đầu chào. Trong lòng mình, cô gái cảm thấy một điều gì đó vô cùng vi tế và rạo rực.  Người chủ khách sạn đã .khiến cô cảm nhận  mình vừa như quá nhỏ bé lại vừa như thật là  quan trọng. Cô sống trong một cảm giác thoáng  nhanh về sự hiện tốn cực kỳ ý nghĩa . Cô tiếp tục  bước lên cầu thang. Cô mở cửa phòng. George  vẫn còn nằm đọc trên giường.
    - Em bắt được con mèo không? - anh đặt sách xuống hỏi.
    - Nó đi rồi.
    - Lạ nhỉ, nó đi đâu được, - anh vừa nói vừa  rời mắt khỏi trang sách.
    Cô ngồi xuống giường.
    - Em muốn có nó lắm, - cô nói. - Em không  biết tại sao mình lại muốn có nó quá chừng. Em muốn có chú mèo khốn khổ đó. Làm một chú mèo khốn khổ đẫm ướt trong mưa thì chẳng có  một chút gì là vui.
    George lại đọc.
    Cô bỏ đến ngồi trước tấm gương soi nơi bàn  trang điểm ngắm mình với chiếc gương nhỏ có  tay cầm. Cô ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của mình, thoạt đầu là bên này sau đó là bên kia.  Đoạn cô ngắm phía sau gáy và cổ.
    - Em để tóc dài anh thấy có hay không? - cô  vừa hỏi vừa ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của  mình lần nữa.
    George ngước nhìn cái gáy cô tóc cắt ngắn  như gáy của một cậu con trai.
    - Anh thích kiểu tóc này.
    - Em phát ngán lên với nó, - cô nói. - Em đã  quá nản vì trông cứ như một gã con trai.
    George trở mình trên giường. Anh nhìn cô  không rời từ lúc cô bắt đầu nói.
    - Em trông xinh lắm, - anh nói.
    Cô đặt chiếc gương xuống bàn trang điểm rồi  đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Trời đang tối dần.
    - Em muốn chải tóc mình ngược ra phía sau  cho chặt và mượt rồi bới thành búi to có thể sờ thấy, - cô nói. - Em muốn có một con mèo con  ngồi trong lòng mình kêu gừ gừ mỗi khi em vuốt  ve.
    - Vậy hả? - George nói từ phía giường.
    -Và em muốn ngồi ăn tại một cái bàn với bộ đồ ăn bằng bạc của mình và em muốn thắp nến.
    Và em muốn thời tiết mùa xuân và em muốn  chải tóc trước gương và em muốn một con mèo  nhỏ và em muốn một vài bộ đồ mới.
    - Thôi đừng nói nữa mà tìm cái gì đó đọc đi, -  George nói.
    Anh lại đọc.
    Vợ anh đang nhận ra ngoài vuông cửa sổ. Giờ trời đã tối mịt còn mưa thì vẫn rơi trên những  hàng lá cọ.
    - Dẫu sao đi nữa thì em vẫn muốn một con  mèo, - cô nói, - Em muốn có một con mèo. Em  bây giờ muốn có một con mèo. Nếu em không  thể có mái tóc dài hoặc một điều gì đó vui thì em  có thể có một con mèo.
    George không thèm nghe. Anh đang đọc  sách. Vợ anh nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn đã  sáng lên trong công viên. Có ai đó gõ cửa.
    - Mời vào, - George nói. Anh ngước mắt khỏi  quyển sách.
    Cô hầu phòng đứng trước bậu cửa. Cô ôm  con mèo lớn lông màu nâu đốm vàng cứ nép sát  và đong đưa trong lòng cô.
    - Xin lỗi, - cô ta nói, - ông chủ sai tôi đem con mèo đây lên cho quý bà.

    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Nam Linh @ 18:03 09/08/2010
    Số lượt xem: 1199
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Khu trại người da đỏ

    Nghe đọc truyện tại đây :

     

    http://quangtri.megafun.vn/channel/1943/201008/Khu-trai-nguoi-da-do-90026/

     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    NamLinhQT@Gmail.com

    linh