- ^♥^- blast - ^♥^-

^♥^ "Dù khó khăn đến đâu cũng phải tiếp tục thi đua dạy tốt và học tốt" (Hồ Chí Minh) ^♥^

-- ^♥^-- Blast -- ^♥^--

^♥^ "Người có sức khoẻ có một trăm ước muốn. Người không có sức khoẻ chỉ có một ước muốn duy nhất, đó là: Sức khoẻ." (Ngạn ngữ Nga) ^♥^

nhắn

Vì quỹ thời gian mỗi ngày chỉ có 24h, cho nên blog Nụ Cười xin phép đăng bài theo ngẫu hứng.
Mong các bạn khi ghé chơi, chúng ta sẽ trao cho nhau những món quà tinh thần thật ý nghĩa.
Cảm ơn !

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy blog này thế nào?
Quá đỉnh !
Rất hấp dẫn !
Trên cả tuyệt vời !
Không chê vào đâu được!
Càng về phía cuối càng hay!

Hỗ trợ trực tuyến

Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Địa chỉ đang truy cập

http:// ....

Thống kê Nụ Cười's blog

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Thời tiết ở Quảng Trị

    Du bao thoi tiet – Quang Tri

    Ảnh ngẫu nhiên

    Banner_20136.swf 4_nu_sinh_9a_tung_hoa_mung_tong_ket_lop.jpg Chao_Nam_Hoc_Moi1.swf Gio_hoa_hong_no_va_trai_tim.swf Dong_hot.swf ChucTet_NhamThin6.swf Khuc_Xuan5.swf THUYEN_VA_BIEN_4.flv KYUC_LOI_THAY.swf Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan.swf PNVN_20.swf CAM_ON.swf 107_7091.jpg VIDEO_Truong_Sa__Hoang_Sa.swf Papa_Paul_Anka.swf Con_chuot_xep_chu_I_love_you.flv Bay_giua_ngan_ha.swf Cam_Ranh_.flv

    Báo mới

    ...

    "Từng mảnh đất quê ta giữa đại dương mang tình thương quê nhà. Đây Trường Sa, kia Hoàng Sa, ngàn bão tố phong ba ta vượt qua vượt qua"

    Nụ Cười's blog

    Chào mừng quý vị đến với Nụ Cười - blog của cô Lê Nam Linh giáo viên Ngữ văn trường THPT Lê Lợi, Đông Hà, Quảng Trị.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu tại thư viện về máy tính của mình. Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái hoặc xem phim hướng dẫn tại đây , thao tác rất đơn giản. Nếu đã đăng ký, quý vị có thể đăng nhập ở phía bên trái.

    Cảm ơn quý vị đã đến thăm Nụ Cười's blog !

    Gốc > Thơ >

    Mây Trắng Bên Trời (Nguyễn Văn trình)

     

    GIỚI THIỆU TẬP THƠ :" MÂY TRẮNG BÊN TRỜI " CỦA                                          THẦY GIÁO- THI SĨ : NGUYỄN VĂN TRÌNH 

                                        Thạc sỹ Ngữ văn : nguyễn Minh Hoàng   

    chan_dung_nvt_k_ko_500

     

                            Chân dung nhà thơ- nhà giáo  : Nguyễn Văn Trình

     

     

             Những vần thơ trong tập thơ :“ Mây trắng bên trời” của thầy giáo – thi sĩ Nguyễn Văn Trình tràn đầy những lưu luyến, hoài niệm của khung trời thương nhớ- riêng tôi, tôi gọi là “ Khung trời mây trắng”, như chính tác giả viết hai câu thơ làm tựa đề cho tập thơ của mình:

                                           “ Trời xanh mây trắng mãi còn,

                                             Cho ai lưu luyến, tuổi đời vàng son .”

                                                                       ( Nguyễn Văn Trình)

             Đó là những kỉ niệm đẹp về nghề, về muôn màu của đời sống hôm qua và hôm nay, đong đầy kết thành những vần thơ giàu cảm xúc, giàu lòng nhân ái và nặng trĩu tình thầy trò gắn bó cùng bảng đen, phấn trắng bao năm nhọc nhằn “gieo chữ”:

    Thầy trò cái thuở thân thương /Xa trường thầy nhớ các em thêm nhiều/Bao điều tâm sự chừ đây/Mai sau khôn lớn tình thương đong đầy...”

                                                                        (Bài giảng giờ chia tay – NVT)

    Hoặc:

    “Em về cho ai chơi vơi/Em về cả đất trời diệu tím/Tà áo em bay chiều tím cổng trường/Ôi dĩ vãng nhuộm tím màu lưu luyến/Em về cho ai chơi vơi...”

                                                                        (Em về cho ai chơi vơi – NVT)

              Tập thơ: “Mây trắng bên trời” gói trọn những cảm xúc của thi sĩ về đời, người, nghề và những niềm sâu kí ức. Đọc những vần thơ của thầy ẩn chứa những năm tháng cuộc đời, tôi bắt gặp cái sâu sắc trong cách nhìn, cái tinh tế trong cách cảm, cái đa dạng trong cách thể hiện những tâm tư. Không cầu kì, không làm duyên, từng câu từng chữ bình dị mà sang trọng, gần gũi như chính cuộc đời mà chứa đựng những triết lí sâu xa. Bởi Nguyễn Văn Trình đến với thơ bằng tấm lòng của nhà giáo, bằng tâm hồn đa cảm của một thi nhân, mang trách nhiệm thiên lương của một người dâng hiến. Dâng hiến cho đời cái đẹp của tiêu chí nghệ thuật thơ ca : “ Chân-Thiện – mỹ”. Thơ Nguyễn Văn Trình là sự dấn thân của một người luôn nặng nợ đa mang, với thơ với đời:

    “Áo trắng- Em giờ xa xôi quá rứa ?! /Đ ể ai về, ngồi đếm giọt mưa rơi…/ Áo trắng phôi pha, áo thành dĩ vãng/Để môt đời nặng nợ đa mang...”

                                                                           (Áo trắng bên trời – NVT)

              Cái thời áo trắng , cái thời mộng mơ vào thơ thầy với cái duyên của một người thời trai trẻ, hoài niệm. Nhưng thơ Nguyễn Văn Trình không chỉ có thế, với tâm hồn đa cảm của thi nhân nên nặng trĩu tình quê hương đất nước :

    “Biết không em bao điều đáng nhớ/Anh thầm yêu từng thớ đất quê nhà/Như lá vàng kia gọi thu vàng nức nở/Trút lên chiều xa nhớ những mùa qua”

                                                                               (Bâng khuâng chiều – NVT)

             Trong cuộc sống hỗn mang, ánh hồng lấp lánh, cuộc sống bộn bề bao toan tính thiệt hơn, bao bon chen đáng ghét...! Vậy mà thơ Nguyễn Văn Trình vẫn vang vọng những rung động hồn nhiên, cái “giá như” tiếc nuối của một tình yêu trong sáng, vượt lên cái tôi tầm thường nhỏ bé ,ích kỷ, cá nhân :“Biết rằng em chẳng riêng tôi/Tình như gió thoảng ở ngoài song thưa”

                                                                                 (Biết rằng -NVT)

             Có lẽ khi ta không còn trẻ là lúc tiếc nuối thời áo trắng thơ ngây của tuổi học trò mộng mơ, những đôi mắt tròn xoe nghe thầy giảng bài trên lớp. Vì thế thơ Nguyễn Văn Trình còn chở nặng đạo lý làm người, những lời khuyên giàu tính nhân văn cao đẹp, mở ra cho người đọc tràn đầy bao hy vọng mới về một ngày mai tươi sáng,thôi thúc người ta sống, vượt qua những oái oăm của đời sống thường nhật:“Hãy chọn cho mình một lối đi riêng/Em sẽ thấy cuộc đời này đáng yêu biết mấy/Trời trên đầu vẫn xanh/Đất dưới chân vẫn bình yên nồng ấm”

                                                                 (Hãy nuôi dưỡng ước mơ – NVT)

              Trong cuộc sống Nguyễn văn Trình luôn tâm niệm: “Nhân đức ở đời đáng quí – danh lợi phù phiếm – đố kị, ghen ghét, lòng tham, giết chết con người” (Cha tôi – NVT) thì những lời thơ ấy thật đáng quí xiết bao! Cái chân lí giản đơn như cuộc sống thường ngày, vậy mà tôi – chúng ta mấy ai đủ tỉnh táo nhận ra trên bước đường bươn chải mưu sinh?!   Đi suốt nỗi nhớ, tắm đẫm những niềm yêu để đúc rút thành triết lí. Cái triết lí của  thi sĩ – thầy giáo Nguyễn Văn trình nảy mầm từ những chiêm nghiệm sâu sắc về đời, về nghề, về người.

             Đọc thơ Nguyễn Văn Trình tôi rất thích những lời tình tự man mác, hào hoa mà thấm đẫm tình người. Với tập thơ “ Mây trắng bên trời”, thầy đã góp vào vườn thơ một bông hoa đẹp, đầy hương sắc,giàu ý vị, tình đời – tình người, rất đáng trân trọng ! Tôi tin những vần thơ của thầy luôn là những lời tâm tình thủ thỉ mà lắng đọng sâu xa trong lòng bạn đọc. Bởi thơ của thầy giáo Nguyễn Văn Trình đã đi từ trái tim đến trái tim ! Xin mượn câu thơ của nhà thơ Thôi Hiệu trong bài “ Hoàng hạc lâu” làm lời kết cho bài viết này :

                                       “ Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay” !

     


    NVT và  nhà thơ Võ Văn Luyến

    BÌA TẬP THƠ : MÂY TRẮNG BÊN TRỜI- NVT  ( Bìa chính thức in )

    Góc độ kác

    Bìa tập thơ của NVT

                                        " MÂY TRẮNG BÊN TRỜI"  HOÀI VỌNG

                                                             ( Nhà Thơ Võ Văn Luyến )

    Thơ, ở khía cạnh nào đó, là sự trở về bản ngã hồn nhiên nhất của con người. Trần Mạnh Hảo xác quyết, “thơ chính là tuổi thơ của loài người”. Người làm thơ mang con mắt trần gian thanh lọc những che khuất rối nhiễu, trả lại nguyên khôi điều ước trong veo như trời xanh mây trắng. Đấy là cái nhìn của tôi khi đọc Mây trắng bên trời của nhà giáo – thi sĩ Nguyễn Văn Trình. Chưa vội bàn câu chữ, chỉ dừng lại ở tình cảm, cảm xúc xuyên suốt trong thơ anh không thôi đã thấy lấp lánh một tinh cầu ấm áp, một tươi rói yêu thương và chia sẻ. Đã ngoài cái tuổi tri thiên mệnh, người thơ nuôi dưỡng được trạng thái chồi non lộc biếc đến nhường kia đáng để bầu bạn cùng trang lứa như chúng tôi thán phục .

    Tổng quan thì như thế, nhìn sâu hơn không hẳn. Thơ anh không thiếu những miên trường thao thức, những băn khoăn day dứt, và tất nhiên, lắm khi ta bắt gặp những chiêm nghiệm đúc ra từ cuộc sống. Dầu vậy, ta vẫn yêu hơn những câu thơ sáng trong lặng lẽ của anh. Đó mới thực sự là những tín hiệu tâm hồn nhấp nhánh nguồn sáng dịu êm đính lên khung trời hoài niệm:

    Nhớ mùa xanh lá vẫy môi chào

    Ôi hồn nhiên nắng ngọt chiêm bao

                 (Nắng chiêm bao )

    Hay: 

    Em về buốt tím hoa mua

    Đường côi mấy nẻo gió lùa hồn anh

                    (Em về bên ấy)

                Có thể nói, nội cảm hóa thế giới thực tại làm nên hồn vía và sức sống câu thơ. Gần gủi hơn, làm cho cuộc sống quanh ta thêm phần thú vị bởi trên dòng đời lũ cuốn làm ta tỉnh thức những nhớ quên giữa ngổn ngang sấp ngữa.

              Không gian tự tình trong Mây trắng bên trời mang những ảnh hình thân thương, thân quen, thân thuộc với nghề cầm phấn, với nõn mây thấp thoáng dưới bóng phượng hồng, với cánh bướm bâng khuâng chập chờn vẫy gọi ở nơi xa nào, với những bông hoa chớm nở vội rã rời trước nắng mưa cuộc đời dội xuống... Tất thảy được người thơ nâng niu, trân trọng trong cảm thức miên man trăn trở thường trực.

              Lặng lẽ viết, lặng lẽ tự tình với những con chữ tí tách nẩy mầm yêu thương và khát vọng, Nguyễn Văn Trình đến với thơ bằng hiển tâm của người mang sứ mạng chở đạo. Chính thiên chức nhà giáo – thi sĩ đã giúp anh hái được những bông thơ sắc thắm bên trời. Và bạn đọc sẽ thấy nhiều vẻ đẹp khi dạo vườn thơ của anh.

    Tác phẩm thơ, tự thân nó làm nên một định nghĩa; mỗi chủ thể sáng tạo, đến lượt mình, cũng có thể được xem như vậy. Người đọc có quyền đòi hỏi người thơ nhiều thứ nhưng không thể không ghi nhận một tấm lòng trải ra trên trang giấy. Đấy là cái định nghĩa lung linh sinh động bằng sự sáng tạo lại vẻ đẹp thế giới của riêng mình. Riêng điều ấy thôi, thơ của nhà giáo – thi sĩ Nguyễn Văn Trình đủ để gầy dựng một một sẻ chia với người đọc, tôi tin như thế.

     

                                                                                                          Nhà thơ VVL

      


     

    Những vầng mây không trôi

            

              Những vần thơ của thầy giáo- thi sĩ  Nguyễn văn Trình trong tập thơ: “ Mây trắng bên trời” mang đậm chất “Thầy” trong đó, cái chất của nhà mô phạm thể hiện rất rõ trong những bài thơ là những câu chuyện kể về : “Cha tôi”, về “bạn bè, về đứa học trò thi rớt, về em bé nghèo bán bánh mì…” Đó là những vần thơ đạo lý, chan chứa tình người.

              Đặc biệt, những vần thơ thầy viết về :“Bướm trắng hồn nhiên” (cách gọi những em học trò đáng yêu của thầy), đã lấy được nước mắt của một độc giả già như tôi :

    “…Đó là bài giảng cuối cùng cho em,/ Mà sáng nay thầy giảng/ và bắt đầu một cuộc chia tay…/ Vội vàng cái buổi chia tay/ Không phải lần đầu sao thầy rưng rức/ Cả lớp nôn nao…một thoáng ngậm ngùi…/ Rồi tiếng cười thay nước mắt” (Bài giảng giờ chia tay-Nguyễn Văn Trình).

               Tại sao vậy? Một người tuổi đã xế chiều dễ gì có thể khóc chỉ vì một bài thơ tuổi học trò???!!! Vậy mà tôi đã “ướt mi” khi đọc bài thơ trên của thầy. Có một nhà thơ đã xúc động đến tuôn trào giọt lệ khi nghĩ về thời thơ ấu trong lúc đang ngồi một mình giữa canh khuya trọ học nơi thành phố hoa lệ : “Đôi mắt ướt, tuổi vàng, khung trời hội cũ/ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang…/ Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ/ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh” (Tuệ Sỹ).

             Còn Nhạc sỹ Quốc Bảo dù không ứa lệ nhưng cũng cay cay một chút ấu thơ: “Còn gió mát giữ cho thu vàng/ Còn bát ngát giữ cho xuân tràn/ Còn xa xôi giữ cho nhau hình bóng/ Còn vòng tóc rối giữ cho vai em mềm/ Còn giấy mới giữ cho câu thơ u huyền/ Còn ta, ta giữ lại cho ấu thơ”(Giữ lại cho ấu thơ-Nhạc QB)

              Những vần thơ về tuổi học trò của thầy hay đến lạ:“ Nhớ mùa xanh, lá vẫy môi chào/ Ôi hồn nhiên, ngọt nắng chiêm bao” (Hoài niệm-NVT). Pha lẫn một chút “yêu” hồn nhiên chất chứa: “Sao giấu nỗi, tình yêu nén chặt/ Trái tim anh thắp lửa phượng hè ơi” (Ngày tựu trường-NVT). Ai bảo thầy giáo trẻ không đa tình?! – Có đấy, nhưng thật là kín đáo : “Mùa cúc tím và những chiều ngóng đợi/ Em dịu dàng ngọn gió cứ đầy vơi” (Chiều An Lạc-NVT). Cũng có lúc ngồi một mình giữa canh khuya nhưng thầy chỉ tự hỏi: “Em về mây tím hoa mua/ Đường côi mấy nẻo gió lùa hồn anh” (Em về bên ấy-NVT). Đôi lúc cái ta đâu khổ xuất hiện trong thơ thầy: “Em về/ Nỗi buồn chan đáy mắt/ Khoảng trời nào màu trắng phủ bông lau/ Ta đau đớn nhặt mưa xâu thành chuỗi/ Cứ ngỡ rằng vương miện của quân vương” (Em về-NVT). Bây giờ cái ta đã chuyển sang cái tôi vụt ra khỏi tâm thức tìm kiếm: “Tôi đi tìm em/ Tìm trong ký ức/ Mênh mông, rộng dài nỗi nhớ/ tôi chạm phải trái tim nức nở/ Nghe nhói đau/ Trống vắng./Nỗi niềm…/ Em-Ảo ảnh,/ Còn tình tôi, rất thực” ( Em-Ảo ảnh-NVT).

              Nhưng “đau đớn” đâu dễ gì ngự trị mãi trong tâm tưởng của cái tôi vốn đáng ghét (?!). Thầy đã biết tỉnh thức quay trở về với thực tại nhiệm mầu, để có những khoảnh khắc thăng hoa toả sáng tuệ giác tinh hoa để viết lên những bài thơ có chữ “AI? hay đến lạ  như:

    “Em về…/Để mình ai, trống vắng, đợi chờ”(Em về-NVT)

    “Em về chiều hoá mây bay/ Để ai ngơ ngẫn, nỗi này ai mang”(Vô đề 4-NVT)

    “Ai về ngày tháng chông chênh/ Để ai ở lại thác ghềnh ai ơi”(Vô đề 5-NVT)

    “Em,/ Chuyện mưa nắng cuộc đời vẫn thế/ Buồn vui chớp nhoáng đời người/ Khi em vẫn là nỗi nhớ/ Dày vò ai cái thuở xa thương/…Em về cho ai chơi vơi…”(Em về cho ai chơi vơi-NVT)

     Tác giả đã nhắc đi, nhắc lại nhiều lần chữ “Ai?”. “Ai”... có phải là cái tôi đau khổ hôm qua không?! Ai không phải là ngôi thứ nhất số ít trong tiếng Anh, càng không phải là thất tình lục dục (Hỉ, nộ, ái ố, ai, cụ lạc). Ai chơi vơi?! Đâu phải là tôi chơi vơi. Đúng như một vị thiền sư đã dạy chúng tôi trong một khoá tu thiền: “Khi thực tập thiền định được một thời gian thì cái tôi (Bản ngã) của quý vị sẽ biến mất trong thời gian mình ngồi tĩnh toạ, lúc đó tâm mình ở trong trạng thái “Định”, cái cảm giác đau hoặc tê chân sẽ biến mất, vì đâu còn cái tôi nữa để mà đau. Các thi sĩ cũng có được trạng thái này lúc sáng tác. Nhưng khi xả thiền thì cái tôi quay trở lại, và cái cảm giác tê chân hay phiền não cũng quay trở về y nguyên như cũ…” “Ai” có thể là một câu hỏi, cũng có thể là một từ phủ định ai chứ không phải là tôi. Cái tôi vừa mới nói với em rằng nắng mưa là chuyện của trời, “Buồn vui chớp nhoáng đời người”, đành rằng biết như vậy nhưng khi xa em làm sao không nhớ, làm sao không dày vò. Nhưng, như vị thiền sư giảng về Thiền định, nhà thơ đã ở trong trạng thái “Định” cho nên đã biến mất cái tôi bị dày vò, sự dày vò và phiền não tạm thời lùi ra, để nhà thơ đang trong trạng thái nhập định đã “THẤY” cái dày vò, cái chơi vơi, cái đau khổ là của ai đó, chứ không phải của tôi. Thật lạ, và cũng thật diệu kỳ cái khoảnh khắc đó. “Vâng chỉ có nơi đó, nơi đó ta mới thật sự thống khổ triền miên, mới muộn  phiền sảng khoái” (Huy Tưởng). Dù phút giây biến mất cái tôi đáng ghét đó chỉ trong thời gian rất ngắn, nhưng cũng đủ cho nhà thơ có được những vần thơ vượt thoát cái tầm thường nhân thế. Và những câu thơ chơi vơi khiến lòng tôi mê mẫn chơi vơi giùm cho tác giả, tôi đã tìm thấy trong bài thơ chơi vơi sẵn có một giai điệu đẹp, bài hát “ Chơi vơi” hình thành từ bài thơ có nhiều chữ “Ai” ấy.

              Cái chơi vơi ấy thực ra là “của ta”, nhưng ta cứ cho là của ai đi cho nó nhẹ người.

    Thầy giáo- nhà thơ Nguyễn Văn Trình rất giỏi, vì đã hoá giải được nỗi u sầu nhân thế khi tìm ra được một chữ “AI” trong ngôn ngữ tiếng Việt để thay cho cái tôi hay là cái ta hoặc nói một cách triết học hơn là cái “bản lai diện mục”, tất cả các thứ tên gọi ấy nhiều khi rất đáng yêu, nhưng nhiều khi cũng rất đáng ghét. Tôi đã phổ nhạc liền một mạch 5 bài thơ trong tập thơ đầu tay của thầy trong đó có bài thơ: “Em về cho ai chơi vơi”. Đó có lẽ là cái duyên giữa thơ và nhạc,là cái duyên giữa tôi và thầy giáo-thi sĩ Nguyễn Văn Trình .

              Hành trình của thơ đồng hành cùng dòng chảy của ý và tưởng trong dòng sông tâm thức vốn không ngưng nghỉ. Thơ có sẵn trong tàng thức của mỗi người, nhưng vấn đề là người ta có chịu khó lấy thơ ra hay không?! Khi thầy giáo làm thơ, thầy đã chịu khó lấy ra những bài thơ hay đầy chất “Nhân văn”, những bài thơ của thầy đẹp như những nụ hoa thơm ngát, và tập thơ của thầy sẽ là một vườn hoa đầy hương sắc tô điểm cho cuộc đời đáng yêu này!

              Tôi muốn nhắn nhủ những người thầy giáo từ trước đến giờ ít,dù nhiều đã từng làm thơ, thì nay quý vị nên ngay lập tức lấy thơ ra, vì nó đã có sẵn ở trong kho tàng thức của quý vị. Khi người thầy làm thơ thì những bài thơ ấy hay lắm, rất hay! Thơ thầy giáo bao giờ cũng mang đậm chất nhân văn và những bài thơ ấy luôn là những bông hoa đẹp.Tôi nói thật đấy! Quý vị thử coi?! Riêng tôi, tôi gọi những bài thơ trong tập thơ : “ Mây trắng bên trời” của thầy giáo- thi sĩ : Nguyễn Văn Trình là những “ Vầng mây không trôi”,bởi những bài thơ ấy luôn day dứt và ám ảnh tôi, để lại cho tôi những ấn tượng khó phai mờ sau mỗi lần đọc.Tôi tin những “ Vầng mây không trôi ” sẽ còn mãi với trời xanh mây trắng !                                                        

                                                          Viết tại Đông Hà ngày 10/7/2011

                                                          Nhà thơ- Nhạc sỹ-nhà Thư pháp: Lê Đàn

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Nam Linh @ 17:07 08/11/2011
    Số lượt xem: 1318
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Đây là blog của nhà thơ - nhà giáo Nguyễn Văn Trình :

                                                                        

    http://vn.360plus.yahoo.com/nguyenvantrinh_08/article?mid=1484&fid=-1

     

     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    NamLinhQT@Gmail.com

    linh