...
Nụ Cười's blog
Chào mừng quý vị đến với Nụ Cười - blog của cô Lê Nam Linh giáo viên Ngữ văn trường THPT Lê Lợi, Đông Hà, Quảng Trị.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu tại thư viện về máy tính của mình. Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái hoặc xem phim hướng dẫn tại đây , thao tác rất đơn giản. Nếu đã đăng ký, quý vị có thể đăng nhập ở phía bên trái.
Cảm ơn quý vị đã đến thăm Nụ Cười's blog !
Gặp giữa đường mà đem lòng thương
Khắp nơi trên lãnh thổ Việt Nam, trường học các cấp hình như không thiếu, chỉ có điều tại các vùng sâu, vùng xa, dân cư thưa thớt, sống không tập trung, con em phải đi học ở những trường hơi xa nhà như thỉnh thoảng thấy phản ảnh trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Vậy mà ở thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, nơi đô thị, vẫn còn cảnh trẻ em đi học quá xa.
Con đường Cồn Cỏ nối phường II và phường Đông Lễ chạy giữa một cánh đồng lúa, dài trên dưới 2 cây số, hàng ngày trẻ em từ các thôn Lạng Phước, Phú Lễ, một phần của các thôn Lập Thạch, Vân An phải lên học ở các trường tại phường II.
Trừ một số em cấp II đi bằng xe đạp, số còn lại một phần được cha, mẹ, anh, chị đưa đón và một phần đi bộ.
Những em từ lớp 1 đến lớp 3 trông quá tội nghiệp! Nếu được đưa đón, phụ huynh, do công việc, chưa đến kịp, các em tụ tập ngồi đợi ở góc đường Đặng Dung và Cồn Cỏ; khúc “cua” quá ngặt, tầm mắt lại bị che, số lượng xe máy lên xuống quá nhiều, tai nạn rất dễ xảy ra, Nếu phải đi bộ, về mùa mưa rét, các em đi xiêu qua vẹo về trong chiếc áo mưa do gió mùa đông bắc tạt đẩy, về mùa nắng, ngoài cái khổ mồ hôi nhễ nhãi, các em có khi còn bị lũ trẻ lạ mặt chận lại lục cặp lấy tiền do cha mẹ cho ăn sáng hay ăn quà.
Tôi thường ngày đi trên con đường này, thấy những cảnh ấy mà thương các em, rồi nảy ra thắc mắc: Sao chính quyền và ngành giáo dục thành phố không mở ra một phân hiệu của trường tiểu học phường II hay trường tiểu học phường Đông Lễ để đón nhận những cháu còn quá non nớt từ lớp 1 đến lớp 3 ở khu vực xã Đông Lễ nói trên.
Việc không có chi khó khăn. Trong lúc phòng học chưa xây được , những nhà văn hóa khu phố có thể mượn tạm để dạy và học, bây giờ, với phương tiện xe máy phổ biến, các thầy giáo, cô giáo chỉ cần chịu khó đi thêm một đoạn đường.
Làm được như vậy, phụ huynh đỡ lo lắng cho việc học của con em, đỡ tốn thì giờ đưa đón con em, còn con em đỡ vất vả đi đường xa, dành sức ấy cho việc học có kết quả tốt.
Thôi … còn chờ gì nữa mà không làm!
03/8/2012
Hoàng Đằng
Lê Nam Linh @ 16:52 07/08/2012
Số lượt xem: 3579
- Trao quyết định và tặng hoa. (19/03/12)
- Đăng ký được Giám Đốc Sở khen (08/01/12)
- Công bố và trao quyết định (05/12/11)
- Khi danh dự và lòng tự trọng nghề nghiệp bị tổn thương. (15/11/11)
- Cô cảm ơn và xin lỗi các em ! (11/11/11)

)

Gặp giữa đường mà đem lòng thương
Nhắn:
Lâu rồi mình mới qua blog này, thấy quá nhiều comment tục tĩu của các nick ảo bị tâm thần. Thật tội nghiệp cho họ.
Mong họ chóng hết bạo bệnh, để có cuộc sống bình thường như những con người đáng yêu đáng kính.
Nhắn : Ba năm nay tôi đã kiên trì xoá nhiều comments tục tĩu của nick ảo nào đó rồi. Nếu nick này không bình tâm và tự tay xoá các comments bẩn thỉu khỏi blog Nụ Cười thì tôi sẽ khởi kiện.