- ^♥^- blast - ^♥^-

^♥^ "Dù khó khăn đến đâu cũng phải tiếp tục thi đua dạy tốt và học tốt" (Hồ Chí Minh) ^♥^

-- ^♥^-- Blast -- ^♥^--

^♥^ "Người có sức khoẻ có một trăm ước muốn. Người không có sức khoẻ chỉ có một ước muốn duy nhất, đó là: Sức khoẻ." (Ngạn ngữ Nga) ^♥^

nhắn

Vì quỹ thời gian mỗi ngày chỉ có 24h, cho nên blog Nụ Cười xin phép đăng bài theo ngẫu hứng.
Mong các bạn khi ghé chơi, chúng ta sẽ trao cho nhau những món quà tinh thần thật ý nghĩa.
Cảm ơn !

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy blog này thế nào?
Quá đỉnh !
Rất hấp dẫn !
Trên cả tuyệt vời !
Không chê vào đâu được!
Càng về phía cuối càng hay!

Hỗ trợ trực tuyến

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Địa chỉ đang truy cập

http:// ....

Thống kê Nụ Cười's blog

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Thời tiết ở Quảng Trị

    Du bao thoi tiet – Quang Tri

    Ảnh ngẫu nhiên

    Banner_20136.swf 4_nu_sinh_9a_tung_hoa_mung_tong_ket_lop.jpg Chao_Nam_Hoc_Moi1.swf Gio_hoa_hong_no_va_trai_tim.swf Dong_hot.swf ChucTet_NhamThin6.swf Khuc_Xuan5.swf THUYEN_VA_BIEN_4.flv KYUC_LOI_THAY.swf Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan.swf PNVN_20.swf CAM_ON.swf 107_7091.jpg VIDEO_Truong_Sa__Hoang_Sa.swf Papa_Paul_Anka.swf Con_chuot_xep_chu_I_love_you.flv Bay_giua_ngan_ha.swf Cam_Ranh_.flv

    Báo mới

    ...

    "Từng mảnh đất quê ta giữa đại dương mang tình thương quê nhà. Đây Trường Sa, kia Hoàng Sa, ngàn bão tố phong ba ta vượt qua vượt qua"

    Nụ Cười's blog

    Chào mừng quý vị đến với Nụ Cười - blog của cô Lê Nam Linh giáo viên Ngữ văn trường THPT Lê Lợi, Đông Hà, Quảng Trị.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu tại thư viện về máy tính của mình. Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái hoặc xem phim hướng dẫn tại đây , thao tác rất đơn giản. Nếu đã đăng ký, quý vị có thể đăng nhập ở phía bên trái.

    Cảm ơn quý vị đã đến thăm Nụ Cười's blog !

    Gốc > Những bài văn của học sinh > Bài văn hay >

    Hãy tưởng tượng và kể lại một kết thúc khác của truyện cổ tích “Tấm Cám”

    Chương trình Ngữ văn lớp 10 THPT ở học kì I tập trung vào kiểu bài tự sự. Đây là kiểu bài đòi hỏi học sinh phát huy trí tưởng tưọng của mình kết hợp với việc lựa chọn sự việc, chi tiết tiêu biểu, sử dụng có hiệu quả yếu tố miêu tả và biểu cảm khi tự sự để bài viết sinh động, hấp dẫn. Mặt khác học sinh phải rèn giũa, nâng cao  kĩ năng sử dụng ngôn ngữ  của mình thì mới đạt kết quả tốt.Xin giới thiệu cùng các thầy cô và các em học sinh một bài làm văn tự sự của em Hoàng Đức Việt – Học sinh lớp 10A1 – Trường THPT Vĩnh Linh, Quảng Trị - Năm học 2010 -1011     

        Đề bàiHãy tưởng tượng và kể lại một kết thúc khác của truyện cổ tích “Tấm Cám”

                                              Bài làm: 

     Đêm.Trăng sáng lạ! Tôi ngồi trên chiếc chõng tre trước sân, cầm cuốn truyện trên tay định đọc. Mẹ tôi bảo : “Hư mắt đấy!” . Tôi gấp sách, nhìn ra cánh đồng gợn sóng vàng ngay trước mặt.Một chốc, tôi xoay người nằm xuống chõng. Trước thềm, chòm cau lắc lư. Gió mơn man thổi.Mắt tôi riu ríu.

        ... Mặt trăng núp sau chòm cau.Cây cau như bị ai đốn gốc, bóng đổ dồn về phía tôi.Tôi hốt hoảng mở bừng mắt.Bóng cau đổ dài qua thềm, vắt ngang qua chõng. Gió mơn man...Mắt tôi cứ ríu lại. Một tà áo trắng từ chòm cau lướt xuống. Bàn tay ai nhẹ nhàng mân mê đầu tôi...Bông hoa cau rơi xuống chõng, thoang thoảng hương...Sau gốc cau, một mái đầu ló ra, cười với tôi:

    -         Đố em biết, chị là ai?

    Tôi ngồi dậy:

    - Chị nói khẽ nhé, mẹ em chưa ngủ đâu.

    Tôi rón rén bước về phía chị, trong đầu đang thắc mắc không biết chị ấy là ai. Dường như hiểu được ý tôi, chị trả lời :

    -         Chào em! Chị là Tấm.Hôm nay trăng sáng,chị xuống đây dạo chơi. Nhìn thấy em ngồi một mình, chị nảy ra ý định làm quen với em.

    Tôi ngạc nhiên, mở tròn xoe mắt:

    -         Tấm...Có phải là chị Tấm trong truyện cổ tích không ạ?

    -          ừ...đúng rồi! Là chị đây.

     Thế rồi chị tiến tới xoa đầu tôi... tóc chị thoang thoảng hương hoa thị. Tôi hỏi tiếp:

    -         Chị Tấm ơi! Người ta bảo sau khi  trở về cung, sống hạnh phúc bên cạnh Vua, chị đã trừng trị mẹ con Cám khiến cả hai mẹ con đều phải chết. Đúng không ạ ?

    Chị Tấm mở tròn mắt, nhìn tôi ngạc nhiên:

    -         Ai bảo em thế?

    Tôi quả quyết:

    -Sách nói thế, cô giáo em cũng bảo thế. Em nhầm làm sao được.

    - Thế sách kể như thế nào?

    Chị Tấm hỏi tôi.

    -         Người ta bảo rằng chị Cám hỏi chị làm thế nào để được trở nên xinh đẹp, thế là chị bày cách cho chị ấy: Đào một cái hố thật sâu, bảo chị Cám xuống đấy rồi sai người dội nước sôi, thế là chị Cám chết.Mụ dì ghẻ nghe tin cũng lăn đùng ra chết theo con.

    Chị Tấm ấm ức:

     -Tại sao mọi người lại có thể nghĩ xấu về chị như  thế?

    Thấy tôi có vẻ nghi ngờ, chị nói tiếp:

    ...Sau khi gặp lại Vua, được chàng dẫn vào cung, ban đầu chị cũng không muốn  trở lại nữa vì cuộc sống trong cung quá ngột ngạt. Vả lại , chị cũng không muốn gặp lại mẹ con Cám. Nhưng vì sau khi nghe xong chuyện chị kể, Vua đã nói rằng:

    -         Nếu nàng quay lại cung với ta, ta sẽ trừng trị mẹ con Cám còn nếu nàng cứ một mực không chịu thì ta ..ta sẽ đánh đổi cả giang sơn này để được ở bên nàng.

     Nghe vậy, chị quả thật rất bối rối. Nếu chị  trở về cung thì chắc chắn mẹ con Cám sẽ bị trừng trị, như thế chẳng phải chị đã mắc tội bất hiếu hay sao?Mặc dù họ có đối xử với chị bất công nhưng dù sao họ cũng là người thân của chị,vả lại cũng nhờ họ trước kia không đuổi chị ra khỏi nhà mà chị mới có được ngày hôm nay.Ơn đó, đúng là chị không bao giờ quên.Nhưng nếu không theo Vua trở về thì con dân trăm họ chắc sẽ rơi vào cảnh lầm than.Lúc đó, dẫu có sống sung sướng thì chắc chắn chị cũng không thể nào vui vẻ được.

    -         Vậy thì chị làm thế nào? chị kể tiếp đi, em sốt ruột quá!

    -          Lúc đầu chị rất bối rối. Nhưng để trọn chữ hiếu và vì không muốn muôn dân phải lầm than, chị đã quyết định theo Vua trở về và xin Vua đừng trừng trị mẹ con Cám.

    -         Vậy chuyện tiếp theo như thế nào ạ?

    -         Sau khi trở lại cung,vừa nhìn thấy chị, Cám đã hốt hoảng, sắc mặt cô ta biến đổi hẳn. Chờ lúc chị cùng nhà vua mở tiệc ăn mừng thì Cám đã lẻn ra khỏi cung, quay trở lại quê cũ.Sau đó, hai mẹ con bỏ trốn, bặt vô âm tín. Lúc chị cho quân lính tới nhà tìm thì đã chẳng còn ai.Chị thấy vậy cũng tốt vì chị không muốn gặp lại họ mà họ cũng chẳng mặt mũi nào gạp lại chị. Nhưng dù sao chị cũng đã tha thứ cho họ, chỉ có điều lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát em ạ! Bẵng đi vài năm thì chị được hay rằng: Mẹ con Cám tới một vùng quê nhỏ làm ăn buôn bán để sinh sống nhưng vì ăn ở thất đức mà bị trời trừng phạt. Chuyện do một người vùng đó kể lại: “Khoảng vài năm trước, mẹ con Cám dọn đến vùng này sinh sống. Khi tới đây, họ mang theo rất nhiều đồ đạc, của cải. Họ mở một quán chuyên buôn bán lương thực với những thương nhân vùng khác.Nơi này gần biển nên rất thuận lơị. Nhờ có tài ăn nói nên họ giàu lên trông thấy, trở thành hộ giàu có nhất nhì vùng này.Khi đã có tiền có của,hai mẹ con tìm cách vơ vét tài sản của dân làng bằng cách cho vay nặng lãi.Trong vùng có người tên Trương Định vay của họ hai trăm lạng bạc để lo ma chay cho bố mẹ. Mới được ba hôm thì mẹ con Cám cho người đến đòi nợ. Đúng là chẳng có ai như họ, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để làm lợi cho mình.Cố van xin nài nỉ không được, Trương Định đã quì xuống cầu xin hai mẹ con thư thư cho vài hôm nữa nhưng cả hai mẹ con đã bỏ ngoài tai những lời van xin lại còn cho người dỡ nhà, lấy hết đồ đạc, đập phá bàn thờ gia tiên đang nghi ngút khói hương...Tức quá, không chịu được, Trương Định xông tới đâm chết cả hai mẹ con Cám rồi quỳ khóc mà rằng:

     -Cha mẹ ở trên trời có linh thiêng, con bất hiếu không giữ được bàn thờ gia tiên, nay có phải vào ngục chịu tội cũng cúi đầu xin bà con làng xóm giúp đỡ, xin cha mẹ thứ lỗi cho đứa con này...”

    -         Em thấy đấy, cuộc đời là vậy. Người ở hiền thì ắt sẽ gặp lành, kẻ ác thì dù có chạy đi đâu cũng phải chịu tội..

    ... Bất chợt, một cơn gió lạ thổi qua. Lành lạnh.Tôi lấy tay dụi mắt. Mẹ tôi dứng ở cửa giục:

    -Vào nhà đi  con, sương xuống nhiều rồi , dễ bị cảm lạnh đấy!

    Tôi ngồi dậy. Thì ra tôi đã nằm mơ...một giấc mơ kì lạ.Gió vẫn thổi..Hàng cau trước sân lắc lư ..Cánh đồng lúa gợn sóng vàng...Mùi hương hoa cau cứ thoang thoảng...

     

                                                              Tháng 11/2010

     Hoàng Đức Việt    

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Nam Linh @ 09:09 07/06/2015
    Số lượt xem: 5747
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    NamLinhQT@Gmail.com

    linh